Gần đây, câu chuyện về một người phụ nữ tên Tiểu Lệ (Trung Quốc) đã khiến nhiều người suy nghĩ về ranh giới và sự trưởng thành trong tình thân.
Sau khi mẹ qua đời, Tiểu Lệ đã thay mẹ chăm sóc em trai. Cô làm việc tại một nhà máy dệt ở thị trấn, chắt chiu từng đồng để nuôi em ăn học đến đại học. Ngày nhận bằng tốt nghiệp, người em từng nắm tay chị hứa sẽ báo đáp công ơn trong tương lai.
Thời gian trôi qua, Tiểu Lệ lập gia đình, cuộc sống ổn định nhưng không dư dả. Em trai tốt nghiệp, tìm được việc và chuẩn bị kết hôn.
Khi biết tin em trai sắp cưới, cô là người vui mừng nhất. Cô rút toàn bộ số tiền tiết kiệm 99.000 NDT (gần 400 triệu đồng) - khoản vốn dự định mở cửa hàng nhỏ để chuyển cho em làm sính lễ, với mong muốn hôn nhân của em được viên mãn lâu dài.
Ảnh minh hoạ
Nhưng điều cô nhận lại không phải lời cảm ơn. Đêm hôm đó, điện thoại liên tục rung. Em trai chuyển lại tiền. Ngay sau đó, cha cô gọi đến, yêu cầu cô phải đưa thêm 180.000 NDT (670 triệu đồng) để tổ chức một đám cưới “hoành tráng”, với lý do: “Nhà gái khá giả, không thể để họ coi thường. Mẹ mất sớm, con là chị cả nên phải lo toàn bộ chi phí giúp gia đình!”
Trong khoảnh khắc ấy, bao nhiêu ấm ức tích tụ suốt 20 năm bỗng trào dâng. Tiểu Lệ bình tĩnh chuyển lại tiền và nói rõ ràng: “Con đã chăm sóc em suốt 20 năm, lo việc học, lo cuộc sống. Con đã làm hết sức mình. Số tiền này là món quà cuối cùng. Con sẽ không cho thêm nữa.”
Cuộc tranh cãi gay gắt nổ ra. Cha trách cô “vô tâm”, người thân ám chỉ cô “thay đổi”, “không còn coi trọng tình cảm gia đình”. Sau cuộc điện thoại hôm đó, Tiểu Lệ đã tự nhủ sẽ không về quê thêm lần nào. Cô cảm thấy mọi hy sinh suốt 20 năm qua dường như chưa bao giờ được nhìn nhận.
Ảnh minh hoạ
Giữa lúc Tiểu Lệ suy nghĩ nhiều nhất, em trai tìm đến. Anh cúi đầu xin lỗi, thừa nhận đã quá ích kỷ khi chỉ nghĩ đến đám cưới hoành tráng mà quên đi những năm tháng chị vất vả hy sinh. Anh nói 99.000 NDT là khoản tiền vay, hứa sẽ trả dần cho chị, đồng thời quyết định tổ chức hôn lễ giản dị cùng vợ sắp cưới.
Cuộc trò chuyện ấy trở thành bước ngoặt trưởng thành của người em. Anh học cách chịu trách nhiệm cho cuộc sống của mình, không còn xem sự hy sinh của chị là điều hiển nhiên.
Hơn 1 năm sau, người em trả hết tiền như lời hứa. Tiểu Lệ cũng nhận ra: sự “cứng rắn” ngày đó không phải là vô tình, mà là buông tay đúng lúc để em học cách tự lập. Quý giá hơn tiền bạc chính là sự trưởng thành của một người và sự cân bằng được tái lập trong gia đình.
Ảnh minh hoạ
Câu chuyện của Tiểu Lệ cho thấy một gia đình muốn bền lâu không thể chỉ dựa vào hy sinh một chiều. Ranh giới, lòng biết ơn và nguyên tắc mới là những điều giữ cho tình thân không bị bào mòn theo thời gian.
Tình cảm gia đình đẹp nhất không phải là sự ràng buộc, mà là sự tôn trọng; không phải hy sinh một chiều, mà là nâng đỡ lẫn nhau. Gia đình là nơi mỗi người có thể làm tốt cuộc sống của mình và khi cần sẽ cùng nhau chia sẻ gánh nặng. Khi ranh giới được thiết lập, lòng biết ơn được duy trì và nguyên tắc được giữ vững, gia đình mới thật sự trở thành nơi ấm áp và bền lâu.
Theo Toutiao