Chi tiết bất thường trong bức ảnh hai mẹ con khiến ngàn phụ huynh xuýt xoa: Dạy con sao hay thế!

Chi tiết “lạc quẻ” ấy ban đầu khiến nhiều người bật cười vì sự ngộ nghĩnh. Nhưng chỉ vài giây sau, cảm giác buồn cười nhường chỗ cho một sự ấm áp rất khó gọi tên.

1 bức ảnh chụp lén 2 mẹ con Châu Á trong khoang tàu điện ngầm được trang Brightside chia sẻ thu hút sự chú ý. Trong ảnh, một cậu bé đứng cạnh mẹ, dáng người nhỏ nhắn, đeo balo học sinh. Điều khiến ai cũng sững lại không phải là khuôn mặt bởi cả hai đều quay lưng mà là… đôi giày. Cậu bé mang một đôi giày cao gót nữ, còn người mẹ đứng bên cạnh lại đi giày bệt. Chi tiết “lạc quẻ” ấy ban đầu khiến nhiều người bật cười vì sự ngộ nghĩnh. Nhưng chỉ vài giây sau, cảm giác buồn cười nhường chỗ cho một sự ấm áp rất khó gọi tên.

Bức ảnh hai mẹ con trên tàu điện ngầm nhắc người lớn rằng: trẻ con học nhiều nhất bằng cách quan sát.

Không cần lời thoại, bức ảnh tự kể một câu chuyện về sự hiếu thảo rất đời thường. Không phải là những hành động lớn lao, càng không phải những bài học đạo đức được giảng giải bằng lời. Chỉ là một đứa trẻ đủ tinh tế để nhận ra: mẹ đang đau chân, và con có thể làm điều gì đó để mẹ dễ chịu hơn. Điều khiến nhiều phụ huynh “xuýt xoa” không chỉ nằm ở hành động của cậu bé, mà còn ở câu hỏi bật ra ngay sau đó: dạy con sao mà con biết nghĩ cho người khác như vậy?

Trong giáo dục gia đình, sự tử tế hiếm khi đến từ những bài học được dạy một cách trực tiếp. Trẻ không tự nhiên mà biết nhường nhịn, không bỗng dưng mà hiểu được nỗi mệt của người lớn. Những hành vi như trong bức ảnh thường là kết quả của một quá trình dài: được sống trong môi trường nơi cảm xúc được lắng nghe, nơi người lớn cũng biết quan tâm và thể hiện sự quan tâm bằng hành động.

Có lẽ cậu bé ấy từng nhiều lần thấy mẹ nhường phần tốt cho mình. Từng được hỏi “con có mệt không?”, “con có đau không?”. Và trong tiềm thức non nớt của một đứa trẻ, sự quan tâm đó được ghi nhớ, được sao chép lại một cách tự nhiên, không cần ai nhắc.

Không ít phụ huynh khi nhìn bức ảnh đã thừa nhận: chúng ta thường dạy con nói lời hay, lễ phép, nhưng lại ít chú ý dạy con nhận diện cảm xúc của người khác. Trẻ có thể nói “con chào cô” rất to, nhưng lại không biết rằng mẹ đang đau lưng, hay bố đang mệt sau một ngày làm việc dài. Sự tử tế vì thế trở thành hình thức, thiếu đi chiều sâu.

Bức ảnh hai mẹ con trên tàu điện ngầm nhắc người lớn rằng: trẻ con học nhiều nhất bằng cách quan sát. Khi cha mẹ biết quan tâm lẫn nhau, biết xin lỗi, biết nhường nhịn, thì những hành động đẹp sẽ được trẻ “học lỏm” lúc nào không hay. Và đến một ngày, chính người lớn sẽ bất ngờ trước sự trưởng thành rất sớm của con mình.

Cũng cần nói thêm, hành động đổi giày cao gót không phải điều nên khuyến khích lặp lại về mặt an toàn. Nhưng điều đáng trân trọng nằm ở động cơ: mong mẹ đỡ đau. Dạy con biết yêu thương không có nghĩa là để con chịu thiệt thòi mà là giúp con hiểu ranh giới, hiểu rằng sự quan tâm có thể thể hiện bằng nhiều cách khác nhau.

Giữa vô số hình ảnh ồn ào trên mạng xã hội, bức ảnh mờ nét của hai mẹ con ấy vẫn đủ sức khiến người xem chậm lại. Nó không khoe thành tích, không kể chuyện thành công, chỉ lặng lẽ đặt ra một câu hỏi rất giản dị: trong cách ta sống mỗi ngày, con cái đang học được điều gì từ ta?

Có lẽ, dạy con hay nhất không nằm ở lời dạy mà nằm ở những việc nhỏ người lớn làm khi nghĩ rằng không ai đang nhìn.