Người ta nói tính cách quyết định số phận và tính cách của trẻ phần lớn chịu ảnh hưởng từ mẹ. Nhà tâm lý học Mỹ Schaefer từng chỉ ra trong Tâm lý học trẻ em: cách người mẹ tương tác, biểu đạt cảm xúc với con sẽ trở thành “khuôn mẫu” để trẻ học theo, từ đó hình thành nên tính cách.
Một người kể: Ở tầng trên nhà tôi có một người mẹ hay nóng giận, chỉ cần chuyện nhỏ cũng quát mắng con. Có lần con chị ấy làm vỡ cái ly, chị liền mắng xối xả. Kết quả là đứa trẻ trở nên nhút nhát, sợ sai, làm gì cũng dè chừng. Nó từng nói điều sợ nhất là “làm mẹ giận”. Nhiều khi, chính những “điểm yếu” trong tính cách của mẹ lại trở thành rào cản trên hành trình trưởng thành của con. Nếu người mẹ biết tiết chế cảm xúc, trở nên lý trí nhưng vẫn dịu dàng, thì đó chính là món quà lớn nhất dành cho con.
Ảnh minh hoạ
Giáo dục tốt nhất là “một tiếng nói thống nhất”, mẹ là người định hướng chính nhưng cha cũng phải tham gia
Trong nhiều gia đình, điều khiến cha mẹ đau đầu nhất chính là sự không thống nhất trong cách dạy con. Bạn muốn con có kỷ luật, nhưng ông bà lại thấy “tội cháu”. Bạn muốn con chịu trách nhiệm, nhưng người bạn đời lại thấy “không cần làm lớn chuyện”. Thậm chí, nhiều gia đình áp dụng kiểu “người đóng vai ác - người đóng vai hiền”. Nhưng liệu điều đó có tốt? Thực tế, khi tồn tại hai nguyên tắc khác nhau, trẻ sẽ rối loạn, không biết nên nghe ai.
Giáo sư Lý Mai Cẩn (Trung Quốc) từng nói: "Dạy con chỉ cần một tiếng nói". Khi gia đình không thống nhất, trẻ sẽ mất đi sự tôn trọng với quy tắc và luật lệ dễ bị phá vỡ.
Vậy nên nghe ai?
Các nghiên cứu cho thấy: Cha thường ảnh hưởng đến tầm nhìn, sự dũng cảm, trách nhiệm; Mẹ ảnh hưởng đến tình cảm, thói quen và phẩm chất. Vì vậy, trong nhiều trường hợp, mẹ phù hợp làm người định hướng chính , còn cha là người phối hợp thực hiện.
Điều này không có nghĩa cha không quan trọng, vai trò của cha vẫn rất lớn!
Nuôi con không phải là “cuộc chiến một mình của mẹ”
Dù mẹ giữ vai trò quan trọng, nhưng nuôi dạy con chưa bao giờ là việc của riêng mẹ. Hiện nay có nhiều đoạn video khiến người xem xót xa: Trẻ chê mẹ làm móng là “làm màu”, “không làm việc”; Trẻ nói mẹ “không kiếm tiền thì không sống nổi”. Có đứa trẻ coi thường mẹ nội trợ, cho rằng “chỉ ở nhà làm việc vặt”. Những câu nói vô tình ấy lại phản ánh cách trẻ nhìn nhận cha mẹ. Nếu cha mẹ không đồng lòng, hoặc một người hoàn toàn đứng ngoài việc giáo dục, trẻ dễ phát triển lệch lạc.
Nhiều gia đình hiện nay: Cha bận, ít tham gia. Mẹ một mình gánh vác. Lâu dần, trẻ không nghe cả cha lẫn mẹ. Nuôi dạy con là trách nhiệm chung. Cần sự thấu hiểu, hỗ trợ lẫn nhau để tạo môi trường phát triển lành mạnh. Khi mẹ dạy con, cha nên ủng hộ. Khi cha dạy con, mẹ cũng không nên phủ nhận. Quan trọng nhất là giữ hình ảnh tích cực của nhau trong mắt con, để trẻ học được sự tôn trọng và yêu thương.
Có người nói: "Nghe lời mẹ là giáo dục tốt nhất". Nhưng điều đó không có nghĩa là phải nghe mọi điều mẹ nói. Mỗi gia đình đều khác nhau. Điều quan trọng là cha mẹ cùng nhau tìm ra cách phù hợp nhất với con mình. Bởi suy cho cùng, giáo dục không phải là ai đúng ai sai,mà là cùng nhau đi đúng hướng vì đứa trẻ.